Giới thiệu

Xin chào các bạn tôi là Ngô Phi Anh Vũ!

Tôi là giám đốc công ty cổ phần Frappy,

với 02 ngành nghề kinh doanh chính là

Tinh dầu dưỡng tóc  Frappyoil

Phòng trọ cho thuê cao cấp Frappy Home dành cho sinh viên và nhân viên văn phòng tại quận 1 và quận Bình Thạnh.

Ngophianhvu2016

Công việc kinh doanh của tôi cũng dần đi vào ổn định và mang lại cho tôi khá nhiều thuận lợi trong công việc và cuộc sống. Hiện tại tôi có nhiều thời gian để phát triển bản thân và học tập nâng cao năng lực cũng như dành nhiều thời gian cho gia đình mình hơn so với lúc trước.

Tuy nhiên để đạt được điều đó tôi cũng đã trải qua những khó khăn và vất vả của riêng mình. Với những người có điều kiện thì con đường kinh doanh của họ sẽ dễ dàng, thuận lợi và có nhiều người nhưng với tôi nó còn hơn một cuộc thử thách, một cuộc cách mạng . Khó khăn đầu tiên  và có nhiều người cản trở nhất  đó là việc quyết định nghỉ làm ở một công ty nhà nước lương thưởng ổn định để tự tìm đường kinh doanh. Do biết chắc chắn không ai ủng hộ con đường kinh doanh của mình… Tôi đã tự nghĩ làm và dấu gia đình vì sợ Ba và Mẹ buồn nên tôi cũng không nói với cho ai biết cả.

Gia đình tôi

                                                                                 Gia đình tôi

Khi cả gia đình đều biết thì không ai ủng hộ tôi, mặc dù vậy tôi vẫn quyết tâm con đường lựa chọn của mình.  Lúc nào cha mẹ cũng hối thúc tôi đi làm. Bởi cha mẹ tôi luôn quan niệm làm công cho ổn định, có nhiều mối quan hệ, có bảo hiểm xã hội không sợ rủi ro, sau này về già có lương hưu sống không lo nghĩ gì. Vả lại gia đình tôi cũng không có ai làm chủ và kinh doanh riêng cả nên thấy rất không yên tâm về điều đó. Đa phần là làm nông và đi làm ở công ty nên định hướng tôi cũng bị ảnh hưởng theo. Có lẽ trong mọi rào cản thì rào cản gia đình là một áp lực lớn nhất mà người mới bắt đầu kinh doanh gặp phải và tôi cũng không ngoại lệ.

Không phải gia đình lúc nào cũng sẽ là chổ dựa an toàn cho bạn, đôi khi những yêu thương và lo lắng của gia đình sẽ làm bạn mất rất nhiều niềm tin vào con đường của mình, đôi khi họ muốn kéo bạn quay lại nơi “an toàn” mà không hiểu rằng bạn cũng cần thực hiện những ước mơ và hoài bão của mình.

Trước khi ra kinh doanh tôi làm cho một công ty xuất nhập khẩu thuộc Bộ Công Thương. Vì là lính mới và còn trẻ nên công việc của tôi được giao là đi kiểm kho khách hàng. Suốt năm đi công tác từ tỉnh này qua tỉnh khác, công việc và cuộc sống rất thất thường, về những vùng quê vật chất thiếu thốn đủ thứ không đầy đủ như Sài Gòn, muốn đi lại thì không có xe để đi, suốt ngày cơm bụi và cũng chẵng có ai quen để trò chuyện. Gia đình, bạn bè và những cơ hội học tập ở Sài gòn đều phải gác qua một bên. Cực nhất là mấy ngày lễ trong khi người khác tụ họp cùng gia đình, người thân, gặp gỡ anh em bạn bè thì tôi lại một mình ở một vùng đất xa xôi nào đó. Chẳng được đi đâu, cũng không về nhà thăm được ai cả . Vừa buồn, vừa nản mà cũng chẵng biết làm gì hơn. Nghĩ lại không biết sao mà mình có thể sống 2 năm như thế!!!! 

Đoàn Khối

                                                                                      Đoàn Khối

 

Trước khi làm công ty xuất nhập khẩu thì tôi có làm công ty về mỹ phẩm tóc. Đây là công ty đầu tiên của tôi sau khi ra trường. Công việc về sales luôn áp lực, căng thẳng đã cho tôi những bài học đầu tiên về cuộc đời, công việc và trưởng thành hơn rất nhiều so với thời sinh viên. Những ngày mới đi làm những khách hàng đã cho tôi thấy cuộc sống cơ cực và khó khăn như thế nào. Tôi rong ruỗi trên từng con đường, vào từng salon tóc để xin được giới thiệu sản phẩm của công ty nhưng chẳng ai thèm tiếp tôi và chào đón tôi cả. Một tháng, hai tháng cứ liên tục đến tháng thứ ba thì mới có người chịu mua hàng của tôi. Tuy có người mua hàng nhưng doanh số của tôi không đủ nên tôi cũng đành phải nghĩ việc vài tháng sau đó. Đôi khi những thất bại lại tiếp thêm sức mạnh để cho tôi quyết tâm đứng ra kinh doanh để thực hiện những ước mơ hoài bão của mình!

Cty NguyenBros

                                                                                     Cty NguyenBros

Con đường xin việc của tôi cũng không thuận lợi là mấy, chưa muốn nói là quá khó khăn. Tôi bị “dính” một môn  dưới điểm trung bình nên phải thi tốt nghiệp trễ so với bạn bè trong lớp. Nữa năm “đi tong” chỉ vì một môn học, tôi lại chậm hơn so với bạn bè, trong khi ai cũng có công việc, tự kiếm cho mình những đồng tiền thu nhập đầu tiên của cuôc đời còn tôi phải miệt mài để “trả nợ”. May thay tôi cũng tốt nghiệp ra trường, nhưng chưa bao giờ được chụp hình tốt nghiệp, chưa bao giờ  ăn mừng tân cử nhân. Tưởng ra trường là cũng ngon lành rồi nhưng khi đi xin việc thì thấy sao cơ cực quá. Đi xin việc, phỏng vấn cả 20- 30 công ty mới được vào làm được một công ty lương 2 triệu đồng một tháng.  Ngày xưa học trong trường thấy tương lai, cuộc sống nó màu hồng và rạng rỡ lắm đến khi xin việc thì tôi mới kịp nhận ra là cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Cuộc sống cần kinh nghiệm, những kỹ năng giải quyết công việc chứ không phải điểm số.

Thời đại học

                                                                                          Thời đại học

Tôi may mắn được đi học Đại Học còn một số người thì phải vất vả đi làm. Tuy nhiên thời sinh viên của tôi cũng rất “ thú vị”. Tôi còn nhớ như in cái nhà trọ của chúng tôi những ngày mưa bão. Căn phòng nhỏ 12  mét vuông cho 4 đứa sinh viên đủ để trải chiếu ra nằm, ngày mưa thì cả phòng dột không sót một chỗ nào, tất cả thau chậu và nồi niêu được huy động ra để hứng nước. Có lần cả đám về quê, một mình tôi lên Sài Gòn trước tiên. Do bất cẩn, chủ quan vì chưa đến mùa mưa, về quê lên khi bước vô tới phòng thì tất cả những sách vở, đồ đạc chúng tôi ngập ngụa trong vũng nước. Nhìn cảnh tượng ấy tôi chỉ muốn quay lại về nhà ngay và luôn! Ở quê nhà cữa rộng rãi, tầm nhìn hút mắt, còn lên Sài Gòn vừa đông đúc, chật chội lại còn đồ đạc, sách vở ướt hết như thế thì thật là nản lòng. Chưa kể sàn nhà bằng gỗ nên từng bước chân qua lại cũng làm cho làm cho cả phòng rung lên như đang ngồi trên một chiếc xe hơi cũ kỹ đang khởi động để chở người đi vậy!

Ngô Phi Anh Vũ Thời đại học năm cuối

                                                                                        Thời đại học năm cuối

Trên đây là những tháng năm đại học của tôi. Trước khi vào được đại học Kinh tế thì tôi cũng bị mất 1 năm ôn thi đại học bởi vì thi trượt Công An năm đầu tiên. Tôi thuộc dạng học cũng khá trong lớp nhưng khi bị trượt Đại học, trong lòng buồn lắm. Những đứa bạn cùng lớp với tôi được đi học được lên Sài Gòn còn tôi thì phải ở nhà phụ gia đình trồng Thanh Long. Sau 2 tháng ra rẫy phụ gia đình tôi nhìn mà không nhận ra mình nữa, người tôi đen đúa, gầy gộc và già đi trông thấy. Cũng may là gia đình tiếp tục cho tôi đi ôn thi để thi lại lần nữa. Nếu không, có lẽ cuộc đời của tôi sẽ gắn với vườn thanh long, với nắng mưa, sẽ là một người nông dân quê mùa cũng chẳng biết đến tri thức và những điều tuyệt vời như biết về Website để kể cho bạn về mình hôm nay!

Thời học sinh bạn bè tôi ai cũng chỉ lo ăn và học, còn anh em chúng tôi ai cũng thế cứ một buổi đi học là buổi còn lại phải ra vườn phụ ba mẹ làm vườn, chẳng được đi chơi hay sung sướng như những đứa trẻ của gia đình khác. Từ lớp 5 trở đi là anh em chúng tôi đã biết làm những công việc ngoài vườn thanh long từ nhổ cỏ, vặt bông thanh long, khiêng đất… và còn trồng bắp, đi lên núi lấy củi về để nấu…. Vì công việc vất vả như vậy nên anh em chúng tôi ai cũng ráng học hành để cho sau này đỡ cực. Và sau này cả 4 anh em tôi đều học đại học, cao đẳng trở lên.

Thời niên thiếu

                                                                                      Thời niên thiếu

Thuở nhỏ gia đình nghèo khó, ở quê công việc và thu nhập bấp bênh nên ba mẹ tôi đi lập nghiệp ở Bình Thuận. Tôi được gửi ở lại sống với ông bà nội từ năm 1 tuổi đến năm lên 10 ở Quảng Bình. Do được ông bà cô chú cưng chiều mà lại không ai có thời gian để chăm non nên những năm sống ở Quảng Bình tôi rất lì lợm và học hành chả đâu vào đâu?  Đi học cho có về nhà là vứt sách cặp vào trong một xó nào đó không biết và đi chơi lêu lỏng suốt cả ngày. Cũng may là sau này vào với Ba Mẹ được dạy dỗ nghiêm khắc, cẩn thận nên tôi mới học hành đàng hoàng hơn một chút chứ không ở với ông bà nội đến lúc trưởng thành chắc tôi khó mà nên người được. Bởi những đứa bạn của tôi ngoài ấy bây giờ đứa làm tài xế, đứa đi kéo xe, có đứa nghiện ngập, cũng có đứa quậy phá quá đi leo trộm vào rạp hát bị điện giật mà phải sống đời sống thực vật cả đời.

Ngày ấy, tôi có một BIẾN CỐ LỚN, nhưng  nghĩ lại tôi còn may mắn rất nhiều. Số là lúc tôi 5 tuổi ở với ông bà nội có vô nghỉ hè ở chơi với ba mẹ. Còn nhỏ và cũng không nhanh nhạy cho lắm nên khi ba tôi nhờ qua đường quốc lộ mua thuốc thì  bị xe 12 chổ tung vào người. Tôi nghe kể lại là giữa trời trưa nắng ba và cậu tôi đã rộp hết chân để mang tôi đi bệnh viện. Chiếc xe tung tôi cũng đã chạy trốn sau khi gây tai nạn. May thay tôi chỉ bị gẫy chân trái và chỉ bị trầy nhẹ ở trán. Nhà nghèo và cũng không có gì để bán có tiền tôi không hiểu sao ngày đó ba mẹ lo được cho tôi ba tháng nằm ở bệnh viện chợ Rẫy. Sau vài hôm, người tài xế cũng tìm tới nhà tôi, đưa cho ba mẹ tôi tiền để điều trị nhưng ba mẹ tôi không nhận. Kể ra thì tôi cũng may mắn lắm rồi, nếu ngày ấy mà tôi bị gì thì chắc tôi cũng không còn trên thế gian này rồi, có phải không? Đôi khi tôi quên mất mình đã may mắn như thế nào và cứ u buồn, sầu não vì những chuyện không đâu, khi nghĩ lại thì có lẽ điều cần làm nhất có lẽ là nên cảm ơn cuộc đời này.

Trên đây là sơ nét về con người của mình với những biến cố và thăng trầm của cuộc sống. Tuy  nhiên mình cũng gặp những may mắn thuận lợi nhất định trong cuộc sống. May mắn vì được ba mẹ cho ăn học tới nới tới chốn, may mắn vì được sống trong một thành phố năng động hiện đại và có nhiều cơ hội để phát triển bản thân. May mắn  được nhiều người giúp đở, may mắn vì được gặp bạn ngay trong khoảnh khắc này!……

Cảm ơn những vất vả, cực nhọc ngày ấy để tôi biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn trong cuộc sống. Cảm ơn cha mẹ đã mang cho tôi đến với cuộc đời này để ta càng phải trưởng thành và mạnh mẽ hơn nữa để không phụ lòng mong mõi của cha mẹ, Cảm ơn những người giúp đỡ tôi mỗi khi khó khăn để biết rằng cuộc đời còn nhiều điều tuyệt vời để con người ta vươn tới. Cảm ơn những người thầy, người bạn, những người đồng nghiệp đã luôn ủng hộ tôi để tôi có được ngày hôm nay. Cảm ơn những khách hàng, đối tác đã luôn ủng hộ tôi để tôi còn có cơ hội để mang lại nhiều giá trị cho cuộc đời này hơn nữa. Cảm ơn!!

Xin cảm ơn và chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc!!!

Ngô Phi Anh Vũ